Tâm Sự tam su1

Published on September 29th, 2014 | by Huong Duong

0

Cả tin để bạn thân vụng trộm với chồng

Cô ta hét vào mặt tôi: “Nếu ngày nào đó kẻ trộm vào nhà, cậu đổ hết tội lên đầu kẻ trộm sao? Ừ thì mình là kẻ trộm! Nhưng chồng cậu phản bội vì cậu quá cả tin, không chịu giữ. Hiểu rồi chứ?”.

Cô ta là bạn thân của tôi, là người tôi tin tưởng và yêu mến nhất. Cô ta không xinh, không giàu có, nhưng hiền lành. Chồng tôi, một người đưa thẻ lương cho vợ giữ, đi đâu làm gì cũng rõ ràng, nói chuyện với vợ bao giờ cũng nhìn thẳng vào mắt. Vậy mà hai con người đó đã phản bội tôi. Vậy mà cô ta dám hét vào mặt tôi từng lời đanh đá và chua ngoa. Vậy mà ông chồng chững chạc, đường hoàng bỗng quỵ lụy trước mặt tôi van xin trông thật thảm hại.

Cuộc sống dạy tôi phải cảnh giác với mọi người, nhưng với cô bạn thân như ruột thịt và với người chồng đầu ấp tay gối, tôi hoàn toàn tin tưởng. Chính điều đó khiến tôi bàng hoàng, đau đớn…

Tôi lao ra khỏi nhà nghỉ, băng ngang con đường đầy xe cộ như một người điên. Chồng tôi chạy theo thanh minh, van nài tha thứ. Không hiểu sao, anh càng nói, tôi càng thấy dối trá.

Tôi cũng như bao phụ nữ khác, cũng muốn giữ chồng, cũng muốn đánh ghen một cách khéo léo để trong ấm ngoài êm. Nhưng sau khi phát hiện ra cuộc hẹn hò vụng trộm ấy, tôi đi lang thang như một kẻ mộng du. Và khi trở về, tôi khóa trái cánh cửa phòng ngủ, giam mình trong đó. Đây là bức ảnh cưới mà mọi người trầm trồ khen ngợi, kia là chiếc gối đôi màu tím thủy chung… Bây giờ, nhìn đâu tôi cũng thấy cái nhếch mép đầy mỉa mai của cô bạn, thấy ánh mắt cô ta đang giễu cợt sự cả tin của tôi.

Khi bình tĩnh lại, tôi cũng không thể hiểu tại sao chồng tôi vụng trộm với bạn thân của vợ mà có thể về nhà với bộ mặt thản nhiên như vậy. Anh nói: “Hãy tin anh lần này. Là vì cô ta tìm mọi cách để quyến rũ anh”. Tôi cười chua chát. Người đàn ông tôi yêu giờ biết cách thanh minh bằng cách đổ hết tội lên đầu người khác. Tôi không la hét, không cào cấu cho hả giận như cách của biết bao phụ nữ khác. Tôi bắt chước câu nói đầy mỉa mai của chị cùng cơ quan: “Đàn ông đa cảm và yếu đuối lắm. Đàn bà thời nay thì dễ dãi và lúc nào cũng cần chỗ dựa”. Anh cúi gằm mặt.

Cô ấy chủ động hẹn gặp tôi để nói chuyện. Tôi đã chuẩn bị rất nhiều câu cay độc để hất xối xả lên “bạn thân” nếu cô ta mở lời xin tôi tha thứ. Nhưng tôi đã nhầm. Suốt cuộc nói chuyện, cô ta nghiễm nhiên không nhắc đến hai từ “xin lỗi”, đã thế lại còn “tuyên chiến” với tôi: “Một là cậu hãy buông tha anh ấy, hai là cậu hãy gắng mà giằng lấy anh ấy từ tay mình. Mình sẽ không bỏ cuộc đâu”. Tôi choáng váng hất cốc nước vào khuôn mặt trơ trẽn. Cô ta chầm chậm đưa tay vuốt mặt rồi nói từng lời rành rọt: “Mình yêu chồng cậu. Yêu nhiều và lâu hơn cả cậu. Có khi, cậu mới chính là người đã cướp tình yêu của mình. Cậu có biết tại sao đến giờ mình vẫn chưa lấy chồng không? Vì lời hứa như đinh đóng cột của chồng cậu đấy!”. Cô ta đứng dậy bỏ đi, mặc cho tôi ngồi như trời trồng, bàng hoàng thêm lần nữa.

Ngẫm lại, tôi nhận ra sự khác thường trong ánh mắt cô ấy ngay lần đầu gặp chồng tôi. Tôi nhận ra những món quà của “đồng nghiệp” được chồng cất giữ kỹ càng, nhận ra những cuộc “họp khẩn” của công ty chồng có nhiều điều vô lý. Tôi nghĩ đến cả quá trình mình bị lừa dối, qua mặt mà cay đắng. Tôi xinh đẹp, giàu có, nhưng lại bị một người phụ nữ nhan sắc bình thường “đánh” ngã. Có phải người đàn bà nào cũng có một “vũ khí bí mật”? Có phải người đàn ông nào cũng thấy vợ mình khiếm khuyết điều gì đó và anh ta muốn lấp đầy khiếm khuyết ấy ở người đàn bà khác? “Vũ khí” của cô ta chính là vẻ nhu mì, hiền thục, nhưng nào ngờ bên trong là một sự quyết liệt đến tàn nhẫn. Cô ta lấy tình yêu để biện minh cho sự trơ trẽn. Tình yêu đâu phải là thứ tình cảm giành giật bằng cách sẵn sàng chà đạp lên tất cả.

Tôi định buông xuôi. Người chồng bội bạc, giữ làm gì? Người nhẫn tâm đâm bạn từ sau lưng, tiếc làm gì? Nhưng để hai con người đó đến với nhau, tôi không làm được. Tôi tưởng tượng ra khuôn mặt hả hê của cô bạn và chấp nhận đấu tranh để giữ hạnh phúc. Điều quan trọng là tôi vẫn còn yêu chồng rất nhiều. Mấy đêm nay, trông anh xơ xác mà lòng tôi chùng xuống.

Tôi nói lời tha thứ. Anh hứa sẽ cắt đứt quan hệ. Tôi nhẹ nhõm với quyết định của mình. Nhưng hằng đêm, tôi vẫn lén lút kiểm tra điện thoại anh. Không có tin nhắn hay số điện thoại nào đáng nghi, nhưng tôi dần nhận thấy mình trở thành con người đa nghi, nhận thấy niềm tin đang dần tàn lụi. Thỉnh thoảng, tôi vẫn tưởng tượng ra hình ảnh cô bạn đang nhếch mép cười và nhìn chằm chằm vào chiếc gối đôi màu tím của vợ chồng tôi…

 HẢI TÂN - Nguồn internet


      About the Author



      Leave a Reply

      Your email address will not be published. Required fields are marked *


      *

      You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Back to Top ↑